Tài nguyên dạy học

Bây giờ là

LIÊN KẾT WEBSITE

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    2_net_khuyet_tren__net_khuyet_duoi.swf 2_net_khuyet_tren__net_khuyet_duoi.swf Motminh1.swf Flash_moi_lam_hung.swf Bay_giua_ngan_ha.swf 8_3.jpg Thiep_chuc_tet1.jpg Flash_ru_em_tung_ngon_xuan_nong.swf Tu_mai_truong_than_yeu.mp3 Tv.swf 4a3afeb3_60afba25_7ab9ce303b75c63cee0ed0b9b2ed93ae_web.gif 1329.jpg KhucTinhCaThanhHoa.mp3 Em_yeu_anh_nhu_cau_ho_vi_dam__Anh_Tho.mp3 Tang3.jpg Uu3cebbe47nvt0o5sof2.jpg Thiep.swf Hoa_dao.jpg Trinh_cong_son.jpg 20091.jpg

    Đã gọi là hi vọng thì không thể nói đâu là thực, đâu là hư.Cũng giống như những con đường trên mặt đất; kì thực trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi.

    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm

    Chào mừng quý vị đến với website của Hà Minh Khương

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Tình khúc Trịnh Công Sơn >

    Cho quê hương mỉm cười

    Cho quê hương mỉm cười

    Trịnh Công Sơn, <=1967


    Trên thân em đã có vết bầm
    Trên da anh thịt xương tra tấn
    Trên thân chị nhục nhằn đau thương
    Xin nuôi thêm dòng máu quật cường

    Triệu bàn tay chúng ta đấm tan trên mặt tôi đòi
    Trong tim con người lòng tin làm khí giới
    Ta hiên ngang bên thú mặt người
    Một bầy thú tay sai cho người ngoài
    Triệu bàn chân chúng ta bước đi trên mặt đất này
    Trong tim con người là một đồng lúa mới
    Ta nung sôi ý chí mặt trời
    Chặt cùm xích cho quê hương mỉm cười

    Triệu bàn tay chúng ta đấm tan trên mặt tôi đòi
    Trong tim con người lòng tin làm khí giới
    Ta hiên ngang bên thú mặt người
    Một bầy thú tay sai cho người ngoài
    Triệu bàn chân chúng ta bước đi trên mặt đất này
    Trong tim con người là một đồng lúa mới
    Ta nung sôi ý chí mặt trời
    Chặt cùm xích cho quê hương mỉm cười.

    Nhắn tin cho tác giả
    Hà Minh Khương @ 19:13 27/12/2009
    Số lượt xem: 779
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

     Chút quà này thay lời cảm ơn! Thỉnh thoảng ghé thăm nhé!


    Đọc bài thơ “Đêm thấy ta là thác đổ”, ta đi vào thế giới mơ mơ của gác nhỏ và đốm lửa, của lá cỏ và lời khấn nhỏ, của đóa hoa mới nở và bước chân người rất nhẹ ... Trong thế giới nhỏ nhẹ này có thác đổ. Sự mãnh liệt của tình yêu thường được so sánh với bão táp (cơn bão tới rồi, tiếng rì rầm nước, lửa ...Maiacopxki). Cơn bão nào rồi cũng tan. Trận bão nào cũng để lại tan hoang, phá phách. Thác đổ cũng mãnh liệt. Nhưng đây là sự mãnh liệt vĩnh cửu và không hề có sự phá phách. Thác đổ là “tình yêu vô cùng”. Không thể không nói đến không gian thành phố trong bài thơ này: “Một hôm bước qua thành phố lạ. Thành phố đã đi ngủ trưa…”. Dễ từ Nguyễn Bính, phố đã vào thơ. Và tiếp theo phố tỉnh là phố huyện, phố nhỏ, phố buồn, phố cảng, phố núi... Nhưng chưa có thành phố. Trịnh Công Sơn phát hiện chất thơ của thành phố: những giấc mơ và những chiều lộng gió, không gian mầu áo bay lên và những con đường nằm nghe nắng mưa... (hẳn là thành phố biết ơn người nghệ sĩ đã dốc hết tinh hoa để nhân loại hoá nó). Đồng thời cảm nhận sâu sắc âm hưởng bi kịch của thành phố “hoang vu”, thành phố “không hồn”.




    MỘT BÀI THƠ HAY CỦA TRỊNH CÔNG SƠN

    HOÀNG NGỌC HIẾN

    Một nhóm những người yêu thơ mời tôi tham gia chọn một chùm những bài thơ tình hay của thế kỷ. Tôi tiến cử một bài, đó là ca từ bài hát “Đêm thấy ta là thác đổ” của Trịnh Công Sơn:

    Một đêm bước chân về gác nhỏ,
    chợt thấy đoá hoa tường vi.
    Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ,
    giờ đây đã quên vườn xưa.
    Một hôm bước qua thành phố lạ,
    thành phố đã đi ngủ trưa.
    Đời ta có khi tựa lá cỏ,
    ngồi hát ca rất tự do.
    Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà,
    từ những phố kia tôi về.
    Ngày xuân bước chân người rất nhẹ,
    mùa xuân đã qua bao giờ.
    Nhièu đêm thấy ta là thác đổ,
    tỉnh ra có khi còn nghe…
    Một hôm bước chân về giữa chợ,
    chợt thấy vui như trẻ thơ.
    Đời ta có khi là đốm lửa,
    một hôm nhóm trong vườn khuya.
    Vườn khuya đoá hoa nào mới nở,
    đời ta có ai vừa qua.
    Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ,
    tôi thấy quanh đây hồ như.
    Đời ta hết mang điều mới lạ,
    tôi đã sống rất ơ hờ.
    Lòng tôi có đôi lần khép cửa,
    rồi bên vết thương tôi quì.
    Vì em đã mang lời khấn nhỏ,
    bỏ tôi đứng bên đời kia.


    Ca từ bài này (tách khỏi nhạc) hoàn toàn đứng được như một bài thơ... Một bài thơ hay.

    Đọc bài thơ ta đi vào thế giới mơ mơ của gác nhỏ và đốm lửa, của lá cỏ và lời khấn nhỏ, của đóa hoa mới nở và bước chân người rất nhẹ ... Trong thế giới nhỏ nhẹ này có thác đổ. Sự mãnh liệt của tình yêu thường được so sánh với bão táp (cơn bão tới rồi, tiếng rì rầm nước, lửa ...Maiacopxki). Cơn bão nào rồi cũng tan. Trận bão nào cũng để lại tan hoang, phá phách. Thác đổ cũng mãnh liệt. Nhưng đây là sự mãnh liệt vĩnh cửu và không hề có sự phá phách. Thác đổ là “tình yêu vô cùng”.
    Không thể không nói đến không gian thành phố trong bài thơ này: “Một hôm bước qua thành phố lạ. Thành phố đã đi ngủ trưa…”. Dễ từ Nguyễn Bính, phố đã vào thơ. Và tiếp theo phố tỉnh là phố huyện, phố nhỏ, phố buồn, phố cảng, phố núi... Nhưng chưa có thành phố. Trịnh Công Sơn phát hiện chất thơ của thành phố: những giấc mơ và những chiều lộng gió, không gian mầu áo bay lên và những con đường nằm nghe nắng mưa... (hẳn là thành phố biết ơn người nghệ sĩ đã dốc hết tinh hoa để nhân loại hoá nó). Đồng thời cảm nhận sâu sắc âm hưởng bi kịch của thành phố “hoang vu”, thành phố “không hồn”. “Vì em đã mang lời khấn nhỏ, bỏ tôi đứng bên đời kia”. Rất có thể bên đời kia là “sa mạc thành phố”, nỗi ám ảnh không riêng gì của người nghệ sĩ du ca.

    Tình yêu không bao giờ cũ và hình như cũng không bao giờ mới. Ấn tượng tính hiện đại trong thơ Trịnh Công Sơn là ở cảm quan thành phố của tác giả.

    Nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát và nhạc sĩ Văn Cao hết sức coi trọng ca từ trong nhạc Trịnh Công Sơn. Nguyễn Xuân Khoát: “ Trịnh Công Sơn viết dễ như lấy chữ từ trong túi ra”. Văn Cao: “ với những lời, ý đẹp và độc đáo đến bất ngờ”, “ở Sơn, nhạc và thơ quyện vào nhau đến độ khó phân định cái nào là chính, cái nào là phụ”. Thơ Việt hiện đại không thể thiếu những bài thơ hay trong ca khúc Trịnh Công Sơn.


    |
     
    Gửi ý kiến