Tài nguyên dạy học

Bây giờ là

LIÊN KẾT WEBSITE

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    2_net_khuyet_tren__net_khuyet_duoi.swf 2_net_khuyet_tren__net_khuyet_duoi.swf Motminh1.swf Flash_moi_lam_hung.swf Bay_giua_ngan_ha.swf 8_3.jpg Thiep_chuc_tet1.jpg Flash_ru_em_tung_ngon_xuan_nong.swf Tu_mai_truong_than_yeu.mp3 Tv.swf 4a3afeb3_60afba25_7ab9ce303b75c63cee0ed0b9b2ed93ae_web.gif 1329.jpg KhucTinhCaThanhHoa.mp3 Em_yeu_anh_nhu_cau_ho_vi_dam__Anh_Tho.mp3 Tang3.jpg Uu3cebbe47nvt0o5sof2.jpg Thiep.swf Hoa_dao.jpg Trinh_cong_son.jpg 20091.jpg

    Đã gọi là hi vọng thì không thể nói đâu là thực, đâu là hư.Cũng giống như những con đường trên mặt đất; kì thực trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi.

    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm

    Chào mừng quý vị đến với website của Hà Minh Khương

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Trịnh Công Sơn tự thuật >

    Thơ trong nhạc Trịnh Công Sơn

    Thơ trong nhạc Trịnh Công Sơn

    Bùi Bảo Trúc viết: "Có những bản nhạc của ông, phần lời ca đúng là những bài thơ. Ông dùng nhạc để nâng đỡ những đoạn thơ đó. Và ông cũng dùng thơ để dẫn những đoạn nhạc đi. Nhạc của ông không khúc mắc là vì thế."
    Văn Cao viết "Trịnh Công Sơn là người thơ ca (Chantre) bởi ở Sơn, nhạc và thơ quyện vào nhau đến độ khó phân định cái nào là chính, cái nào là phụ."

    Dưới đây là những lời nhạc từ nhiều ca khúc của Trịnh Công Sơn mà chính nó đã là những bài thơ với những vần điệu rất đúng quy tắc, không cần sự nâng đỡ thêm vào của nhạc . Như thể Trịnh Công Sơn đã làm ra những bài thơ này trước rồi từ đó phổ nhạc .

    Thơ 4 chữ

    Thôi xin ơn đời
    Trong cơn mê này
    Gọi mùa thu tới
    Tôi đưa em về
    Chân em bước nhẹ
    Trời buồn gió cao
    Đời xin có nhau
    Dài cho mãi sau
    Nắng không gọi sầu
    Áo xưa dù nhàu
    Cũng xin bạc đầu
    Gọi mãi tên nhau
    (Hạ Trắng)

    Ghế đá công viên,
    dời ra đường phố
    Từng hàng cây nghiêng,
    chìm trong tiếng nổ
    Từng bàn chân quen,
    chạy ra phố chợ
    Em bé loã lồ,
    giấc ngủ không yên

    Ghế đá công viên,
    dời ra đường phố
    Người già ho hen,
    ngồi im tiếng thở
    Từng vùng đêm đen,
    hoả châu thắp đỏ
    Em bé loã lồ,
    suốt đời lang thang
    (Người Già Em Bé)


    Thơ 5 chữ 

    Một ngày như mọi ngày, 
    em trả lại đời tôi 
    Một ngày như mọi ngày, 
    ta nhận lời tình cuối 
    Một ngày như mọi ngày, 
    đời nhẹ như mây khói 
    Một ngày như mọi ngày, 
    mang nặng hồn tả tơi 
    Một ngày như mọi ngày, 
    nhớ mặt trời đầu môi 
    Một ngày như mọi ngày, 
    đau nặng từng lời nói 
    Một ngày như mọi ngày, 
    từng mạch đời trăn trối 
    Một ngày như mọi ngày, 
    đi về một mình tôi 
    Một ngày như mọi ngày, 
    đi về một mình tôi 
    Một ngày như mọi ngày, 
    quanh đời mình chợt tối 
    Một ngày như mọi ngày,
    giọng buồn lên tiếp nối 
    Một ngày như mọi ngày, 
    xe ngựa về ngủ say 
    Một ngày như mọi ngày, 
    em trả lại đời tôi 
    Một ngày như mọi ngày, 
    xếp vòng tay oan trái 
    Một ngày như mọi ngày, 
    từng chiều lên hấp hối 
    Một ngày như mọi ngày, 
    bóng đổ một mình tôi... 
    (Một ngày như mọi ngày) 

    Tình ngỡ đã phôi pha 
    nhưng tình vẫn còn đầy 
    Người ngỡ đã đi xa 
    nhưng người vẫn quanh đây 
    Những bước chân mềm mại 
    đã đi vào đời người 
    Như từng viên đá cuôị 
    rớt vào lòng biển khơi 
    (Tình Nhớ) 

    Thương ai về ngõ tối 
    Sương rơi ướt đôi môi 
    Thương ai buồn kiếp đời 
    Lạnh lùng ánh sao rơi 

    Thương ai về xóm vắng 
    Đêm nay thiếu ánh trăng 
    Đôi vai gầy ướt mềm 
    Người lạnh lắm hay không 

    Thương ai mầu áo trắng 
    Trông như ánh sao băng 
    Thương ai cười trong nắng 
    Ngại ngùng áng mây bay 
    (Thương Một Người) 

    Thơ 7 chữ 

    Trên đời người trổ nhánh hoang vu 
    Trên ngày đi mọc cành lá mù 
    Những tim đời đập lời hoang phế. 
    Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê 
    (Cỏ Xót Xa Đưa) 

    Em hai mươi tuổi em bây giờ 
    Chân qua phố phường phố ngẩn ngơ 
    Sài Gòn hai mươi mùa nắng lạ 
    Em mây hoang đường sớm chiều qua 
    (Hai Mươi Mùa Nắng Lạ) 

    Màu nắng hay là màu mắt em 
    Mùa thu mưa bay cho tay mềm 
    Chiều nghiêng nghiêng bóng nắng qua thềm 
    Rồi có hôm nào mây bay lên. 
    Lùa nắng cho buồn vào tóc em 
    Bàn tay xanh xao đón ưu phiền 
    Ngày xưa sao lá thu không vàng 
    Và nắng chưa vào trong mắt em 
    (Nắng Thủy Tinh) 

    Biển sóng biển sóng đừng xô nhau 
    Ta xô biển lại sóng nằm đau 
    Biển sóng biển sóng đừng xô tôi 
    Đừng xô tôi ngã giữa tim người 

    Biển sóng biển sóng đừng trôi xa 
    Bao năm chờ đợi sóng gần ta 
    Biển sóng biển sóng đừng âm u 
    Đừng nuôi trong ấy trái tim thù 
    (Sóng Về Đâu) 

    Xin cho mây che đủ phận người 
    Xin cho tôi một sáng trời vui 
    Xin cho tôi đến tận nụ cười 
    Cho tôi quên một nấm mộ tươi 
    Xin cho tôi xin vạn lần rồi 
    Một góc này chỉ biết rong chơi 
    Xin cho tôi yên phận này thôi 
    Xin cho tôi nguyên vẹn hình hài 
    Cho tôi nghe lời hát cỏ cây 
    Xin cho tôi quên phận tù đày 
    Xin cho tôi là thoáng rượu cay 
    Xin cho tôi xin cả cuộc đời 
    Một hôm nào trẻ hát trong nôi 
    Xin cho tôi xin chỉ một ngày 
    (Xin Cho Tôi) 

    Hai mươi năm em trả lại rồi 
    Trả nợ một đời xa vắng vòng tay 
    Hai mươi năm vơi cạn lại đầy 
    Trả nợ một thời môi vắng vòng môi 

    Bao nhiêu năm em nợ ngọt ngào 
    Trả nợ một đời chưa hết tình sâu 
    Bao nhiêu năm em nợ bạc đầu 
    Trả nợ một đời không hết tình đâu 

    Bao nhiêu năm bỗng lại nhiệm mầu 
    Trả nợ một lần quên hết tình đau 
    Hai mươi năm vẫn là thuở nào 
    Nợ lại lần này trong cõi đời nhau 
    (Xin Trả Nợ Người) 

    Thơ 8 chữ 

    Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua 
    Đường về tình tôi có nắng rất la đà 
    Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ 
    Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ 
    (Bên Đời Hiu Quạnh) 

    Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động 
    Làm sao em biết bia đá không đau 
    Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng 
    Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau 
    (Diễm Xưa) 

    Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối 
    Dù vẫn biết mai đây xa lìa thế giới 
    Mặt đất đã cho ta những ngày vui với 
    Hãy nhìn vào mặt người lần cuối trong đời 

    Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu 
    Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau 
    Trái tim cho ta nơi về nương náu 
    Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều. 
    (Hãy Yêu Nhau Đi) 

    Ta về nơi đây thoáng nghe gió lạnh 
    Hết mùa thu sang đã đến ngày đông 
    Những hàng cây xanh đón em áo lộng 
    Bây giờ ta nhìn khói trời mênh mông 
    Ta về nơi đây bỗng im tiếng động 
    Đã về trên sông những cánh bèo xanh 
    Có còn trong em những đêm gió lộng 
    Ngồi bên hiên nhìn bến nước đầy dâng 
    Có còn trong em những cây nến hồng 
    Những cầu qua sông những phút tình duyên 
    Gió trời lênh đênh nhớ con phố hẹn 
    Ta nhìn ta về giữa trời hư không 
    (Khói trời mênh mông) 

    Thơ Lục Bát

    Con chim ở đậu cành tre
    Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
    Tôi nay ở trọ trần gian
    Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời

    Xưa kia ở đậu miền xa
    Cơn gió ở trọ bao la đất trời
    Nhân gian về trọ nhiều nơi
    Bâng khuâng vì những đôi môi rất hồng

    Mây kia ở đậu từng không
    Mưa nắng ở trọ bên trong mắt người
    Tim em người trọ là tôi
    Mai kia về chốn xa xôi cũng gần

    Môi xinh ở đậu người xinh
    Đi đứng ở trọ đôi chân Thúy Kiều
    Xin cho về trọ gần nhau
    Mai kia dù có ra sao cũng đành

    Trăm năm ở đậu ngàn năm
    Đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn
    Ơ hay là một vòng xinh
    Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời
    (Ở Trọ)

    Từ nay anh đã có nàng
    Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca
    Mùa xuân trên những mái nhà
    Có con chim hót tên là ái ân
    (Đóa Hoa Vô Thường)

    Hôm nay ra phố với người
    Chật trong phố xá những lời phân ưu
    Vây quanh bốn phía kinh cầu
    Lòng ta như đã nát nhàu đam mê
    Bụi hồng theo lấm chân về
    Nhịp nhàng gót nhỏ nặng nề riêng ta
    Quanh đây những bóng căm thù
    Cầm tay nhau thấy não nề trong da
    Bên kia sông nước vỗ bờ
    Hồng nhan em có bao giờ bâng khuâng?
    Nụ cười trong gió mong manh
    Một trời riêng đó bước chân ta về.
    (Lời Ở Phố Về)

    Mưa như từng giọt rượu hờ
    Đêm trong thành phố ai chờ chờ ai
    Mưa thưa tựa áo lụa trời
    Ôm quanh da thịt chân người người qua
    (Mưa Mùa Hạ)

    [Người lượm lặt - Nguyễn Phú Lương - Tháng 4 2005]


    Nhắn tin cho tác giả
    Hà Minh Khương @ 10:57 15/11/2009
    Số lượt xem: 512
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến